⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh Cảnh, xin hỏi một chút, cô gái này là ai vậy? Giữa hai người có quan hệ như thế nào? Tại sao trong lúc cô ta và vợ anh cùng lúc rơi xuống nước anh lại chọn cứu cô ta mà không phải vợ mình?”
... cười nhạt...
Đây không phải là câu hỏi kinh điển mà mọi người vẫn hay bàn tán sao? Cùng lúc rơi xuống nước, cứu ai trước?
Nhưng đến tận giờ phút này Cố Thiên Tầm mới thấu hiểu được hóa ra đáp án của câu hỏi này lại tàn khốc đến thế...
“Hôn nhân giữa anh và Cảnh thiếu phu nhân giờ đang gặp trục trặc sao? Có phải vì anh có tình nhân bên ngoài không?”
“Tôi không muốn bàn luận gì về vấn đề này!”
“Hiện giờ Cảnh thiếu phu nhân đang ở bên kia, anh có điều gì muốn nói với cô ấy không? Hai người định khi nào sẽ làm thủ tục ly hôn? Cô gái mà anh đang ôm đây có phải là kẻ thứ ba không? Cô ta có biết anh đã có vợ rồi không?”
“Cô ấy không biết gì cả! Cô ấy càng không phải kẻ thứ ba gì hết! Các người đừng quấy rầy cô ấy!”
Cảnh Nam Kiêu lập tức lên tiếng bảo vệ Tần Tư Lam.
Cố Thiên Tầm cười nhạt. Tần Tư Lam không phải kẻ thứ ba, vậy không lẽ cô mới là kẻ thứ ba?
Sau đó bọn họ nói gì cô cũng không nghe thấy nữa, vì xung quanh cô lúc này cũng bắt đầu có đông người vây quanh.
“Cảnh phu nhân, xin hỏi hiện giờ tâm trạng của cô như thế nào? Cảnh thiếu gia có người tình bên ngoài, có phải cô đã biết từ trước rồi không?”
“Các người đừng chen nữa!” Ánh đèn flash và các máy quay chĩa về phía cô khiến cô chóng mặt hoa mắt, chỉ có thể đưa tay lên che lại.
“Hành vi của bọn họ có phải cô đã nhắm mắt chấp nhận rồi không? Cô có dự định sẽ ly hôn với Cảnh thiếu gia không?”
“Nghe nói trước đây cô vì tài sản nhà họ Cảnh nên mới lấy Cảnh thiếu gia, có phải bây giờ vì vấn đề phân chia tài sản nên không muốn ly hôn không?”
“Nếu như bọn họ nhất định muốn đến với nhau, cô dự tính sẽ làm thế nào?”
Từng câu hỏi ném xuống người cô, khiến Cố Thiên Tầm khó lòng mở miệng. Hành động vừa rồi của Cảnh Nam Kiêu không khác nào đâm một nhát dao vào tim cô, khiến cô hiểu được cái người đang mang danh nghĩa “chồng” này đối xử với mình ra sao, thì giờ đây những câu hỏi của đám phóng viên không khác gì xát muối vào vết thương đó, không chút tình người nào.
Nhất là trước mặt Tần Tư Lam...
Lần này cô thua một cách hoàn toàn triệt để rồi! Thua một cách thảm hại! Thua đến mức không còn cơ hội nào xoay chuyển tình thế nữa!
Cô vòng tay ôm lấy thân người đang run rẩy của mình, quay mặt lại nhìn thấy ánh mắt của Tần Tư Lam. Cô ta đang nép vào trong lòng Cảnh Nam Kiêu. Người đàn ông đó dùng cánh tay che hết đi những ống kính máy quay chĩa về phía họ. Che chở phong ba bão táp cho cô ta...
Môi cô ta hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn về Cố Thiên Tầm toàn là khoe khoang và khiêu khích, thậm chí còn có phần chế giễu...
“Các người mau tránh ra đi!” Đối diện với bão táp, Cố Thiên Tầm như một chú gà rơi xuống nước, kéo lê đuôi váy ướt nhẹp, rẽ đám đông đi ra. Nghe thấy có người hỏi cô liền như con thú bị thương xù lông lên gằn giọng: “Các người đều im hết đi!”
Cố tách đám đông đi ra nhưng hồi lâu vẫn chưa ra khỏi được đám phóng viên nam đó. Cô sắp bị dồn nén đến phát điên rồi, trong lòng có phần tuyệt vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡