Chương 38
20.1 cởi quần áo làm gì “Thật tệ.” Ăn cơm xong, Vân Thiên Lâm đứng dậy định về thư phòng, chuẩn bị giải quyết nốt một số việc anh chưa làm xong ban ngày. Bạch Hiểu Nguyệt đột nhiên kêu lên một tiếng, anh có chút đau đầu nhìn cô. Vốn dĩ anh đã quen với sự yên tĩnh của căn nhà, đột nhiên có sự náo động anh, anh chưa quen ngay được. “Hử?” Vân Thiên Lâm nhìn Bạch Hiểu Nguyệt vẻ khó hiểu. Nghĩ tới cái gì mà kích động tới vậy. “Bạch Vân Khê bắt tôi đọc tài liệu, phải đọc hết trong ngày hôm nay mà tôi còn khoảng 1/3 tài liệu chưa đọc hết. Cô ta sẽ kiểm tra tôi vào ngày mà, tôi có thể không trả lời được.” Nếu bị Bạch Vân Khê đánh giá thấp, cô ta lại có cơ hội để chế nhạo cô. “Những tài liệu đó chẳng qua chỉ là lịch sử hình thành cùng những quy định của Vĩnh Thăng, không có gì khó. Đợi tôi xong việc sẽ giúp cô giải quyết.” Vân Thiên Lâm vốn cho rằng, nếu Bạch Hiểu Nguyệt biết tên anh thì cũng sẽ biết thân phận và sự giàu có của anh. Nhưng sau khi anh biết được sự thực thì lại có chút lo lắng cho Bạch Hiểu Nguyệt. Anh mừng vì gặp được cô, nếu không không biết cô sẽ bị bán cho ai, sẽ giúp ai kiếm tiền. Vân Thiên Lâm cho nói rằng anh sẽ giúp cô, vì vậy Bạch Hiểu Nguyệt về phòng ngủ chờ anh xong việc. Cô không rõ mình đã đợi bao lâu và đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Khi Vân Thiên Lâm về phòng, anh thấy cô nằm sấp trên giường ngủ, hơi cuộn mình lại, trên người mặc một bộ đồ ngủ màu trắng, đôi chân trần gác lên thành giường, không đắp chăn. Cũng may, trong phòng ngủ đã bật điều hòa, nếu không cô không bị cảm lạnh mới là lạ. Vân Thiên Lâm khẽ nhíu mày, đi tới bên cạnh giường, cẩn thân ôm cô lên đặt lại lên giường, nào ngờ, cô gái được anh ôm lên thì túm lấy tay áo anh không chịu buông. Cô ngủ rất say, cũng không biết nằm mơ thấy cái gì mà khóe miệng nở nụ cười. Vân Thiên Lâm ngồi xuống bên giường nhìn Bạch Hiểu Nguyệt say ngủ, mái tóc đen nhánh xõa tung trên gối, làn da trắng nõn giống như bạch ngọc, mỏng manh tới mức anh sợ chạm vào sẽ vỡ. Hai hàng lông mi cong dài che khuất đôi mắt trong veo, dưới chiếc mũi nhỏ là đôi môi anh đào hơi nhếch lên khiến khiến người ta không nén nhịn được mà muốn hôn thêm vài cái. Trên thực tế, Vân Thiên Lâm cũng không nhịn được. Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống đôi môi mềm mại. Anh cũng rất ngạc nhiên về mình. Vì sao mỗi lần ở trước mặt cô anh lại trở nên không giống mình, nhiều khi còn không tự chủ được, mất kiểm soát. Người nằm ngủ trên giường vô tâm vỗ vỗ khuôn mặt non nớt của mình hai cái, lo lắng ngày mai đi làm sẽ bị mắng, sau đó quay người vô tâm ngủ tiếp. Hại anh vội vội vàng vàng rút ngắn thời giải quyết công việc, nào ngờ, ai đó đã sớm mơ giấc mơ Chu công. Lúc này, trong phòng ngủ yên tĩnh, điện thoại di động của Vân Thiên Lâm rung lên, tựa hồ sợ quấy rầy người đang ngủ say trên giường, anh cầm lấy điện thoại bước nhanh ra khỏi phòng, thận trọng đóng cửa lại một cách nhẹ nhàng. Nhìn số của người gọi trên điện thoại, Vân Thiên Lâm nhớ ra tối nay Lăng Phong có chuyến bay lúc 11h và bọn họ đã hẹn nhau tụ tập uống một trận lúc nửa đêm. Anh bận rộn chuyện của cô gái trong phòng mà quên mất. Vân Thiên Lâm trả lời điện thoại trong hành lang, vừa mở điện thoại lên thì bị tiếng ồn ở đầu bên kia làm cho phải đẩy điện thoại ra xa. “Thiên Lâm, cậu đừng nói với tôi là vẫn đang tăng ca nhé. Đã thỏa thuận là anh em sẽ tụ tập ở đây với nhau, mọi người đàng chờ cậu đó.” Giọng nói của Lăng Phong vang lên ở phía đầu dây bên kia. Anh có thể tưởng tượng ra chuyện gì đang xảy ra ở đó. Chỉ là… “Bận rộn quên mất, ngày khác tụ tập. Hôm nay tôi phải về nhà.” Vân Thiên Lâm nghĩ đến Bạch Hiểu Nguyệt. Nếu như trước đây, anh ra ngoài lúc nào cũng được nhưng hiện giờ, anh đã kết hôn.