Chương 39
20.2 cởi quần áo làm gì “Không được, tôi mới về mà. Nói chuyện một lát. Có phải cậu định trốn về nhà chơi trò kim ốc tàng nghêu không? Nhân tiện, mấy hôm nay tôi nghe A Thần nói, ngày hôm đó, khi ở cùng cậu ấy, cậu đã đưa một cô gái đi. Có phải là…” Lăng Phong tính tình tùy tiện trong khi Cố Thần thì nghiêm túc kiên định. Ba người họ tính cách khác nhau nhưng lại là những người anh em tốt lớn lên cùng nhau. Lăng Phong chưa bao giờ giữ ý trước mặt anh. Nói về điều này, Vân Thiên Lâm chưa hề nói với họ về cuộc hôn nhân của mình. “Đó là chị dâu của cậu. Chơi đi, tôi tắt máy.” Vân Thiên Lâm tắt điện thoại trước khi Lăng Phong có thể hiểu được điều anh nói. Lăng Phong ở đầu dây bên kia thì đơ người mất một lúc lâu. Cố Thần cầm ly rượu vang đỏ trong tay, chưa nhấp ngụm nào, hỏi Lăng Phong là Vân Thiên Lâm đã nói gì, phải mất một lúc lâu Lăng Phong mới định thần trở lại. “Tôi hỏi người phụ nữ xinh đẹp đi cùng với cậu ấy ngày hôm đó là ai, cậu ấy trả lời đó là chị dâu của tôi. A Thần, tôi có nghe nhầm không?” Ngay sau đó, Cố Thần và Lăng Phong thay nhau gọi điện thoại cho Vân Thiên Lâm, nhưng anh đã tắt di động. Vân Thiên Lâm nghĩ về điều mình vừa nói rồi đi vào trong thư phòng ngủ. Anh không muốn giống như ngày hôm qua, cả đêm không ngủ ngon khiến cả ngày hôm nay không còn chút năng lượng nào. Nhớ tới những gì mình đã nói trong điện thoại, Vân Thiên Lâm nhìn người đang ngủ ngon lành trên giường, khóe môi khẽ cong lên. Có lẽ, anh nên đưa cô gái này tới giới thiệu cho hai người anh em thân thiết của mình. Nhưng mà, nhìn con thỏ trắng thật thà đang nằm trên giường này, anh lại có chút lo lắng, không biết hai người anh em tốt của anh có dọa cô sợ không. Sáng hôm sau Bạch Hiểu Nguyệt tỉnh dậy rất sớm. Phản ứng đầu tiên của cô là tối hôm qua không phải anh nói sẽ giúp cô sao? Sao cô lại ngủ say tới vậy? Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, trên giường không có người, trong phòng tắm không có ai. Vậy người ở đâu? Có phải cô sẽ chết rất khổ sở không? Bạch Hiểu Nguyệt vội vàng tắm rửa thay quần áo, vừa làm vừa phàn nàn chính mình sao có thể ngủ say tới vậy, không có chút cảm giác gì như vậy chứ? Thu dọn xong mọi thứ, cô vội vàng chạy ra ngoài, nào ngờ đụng phải Vân Thiên Lâm đang bước vào, chuẩn bị thay quần áo. Bạch Hiểu Nguyệt thực sự muốn hỏi, có phải người anh được làm bằng đá không, sao có thể cứng như vậy. Va vào anh khiến cô cảm thấy choáng váng. “Có sao không?” Vân Thiên Lâm định đưa tay đỡ cô, hỏi cô có sao không nhưng Bạch Hiểu Nguyệt đã gạt tay anh ra. Cô lo lắng vô cùng, suýt nữa không thể khống chế được chính mình. “Tối hôm qua sao anh không gọi tôi dậy? Đều là lỗi của anh, tôi sắp phải đi làm rồi, làm sao bây giờ.” Bạch Hiểu Nguyệt lo lắng như kiến bò chảo nóng. Còn Vân Thiên Lâm thì ung dung bước vào, phớt lờ sự lo lắng của Bạch Hiểu Nguyệt, chuẩn bị tắm rửa thay quần áo. Anh mới đi tập thể dục về, cả người đầy mồ hôi, nhưng cô gái vô tâm này còn không nhận ra điều đó. Bạch Hiểu Nguyệt lúc này chỉ lo lắng chuyện đi làm sẽ phải xử lý như thế nào, thấy anh đi vào phòng tắm liền đi theo anh, đúng lúc này nhìn thấy anh cởi quần áo thì mới sững người. “Sao anh lại cởi quần áo?” “Cô bảo tôi đi làm với bộ quần áo hôi rình mùi mồ hôi này sao?” Vân Thiên Lâm hỏi ngược lại. Lúc này Bạch Hiểu Nguyệt mới nhận ra rằng anh đang mặc đồ thể thao, khác hẳn với đồ bình thường của anh. Hóa ra, khi anh mặc đồ thể thao thì trông như thế này. Bạch Hiểu Nguyệt trông như hoa si nhìn Vân Thiên Lam đã cởi xong áo. Thấy cô không có ý định rời đi, anh liền muốn trêu chọc cô. Vân Thiên Lâm bước tới, Bạch Hiểu Nguyệt vội lùi về phía sau hai bước thì phát hiện ra rằng, sau lưng mình là bồn rửa mặt. Cô căn bản không còn đường lui.