Chương 13
Nói xong bà còn thầm liếc cô, cô hiểu, bởi vì cô chưa lấy lòng Lạc Trầm như ý mẹ.
“Con, con chỉ hỏi thế thôi.”
Cô rầu rĩ, quả nhiên hiện tại tiền mới là vấn đề của gia đình cô.
Sáng hôm sau, Manh Nha tiếp tục chính sách tiết kiệm, cô vẫn là thức từ sớm đi bộ đến trường.
Cô luôn tự hiểu, bản thân đại biểu cho câu “ngực to não nhỏ” dù thành tích cô khá nhưng còn vụng về lại không giỏi giao tiếp nên sinh ra nhiều người nghĩ cô kiêu căng.
Cô cũng tự biết, bản thân ngoài nhan sắc thì không còn gì, cho nên cứ tận dụng nhan sắc.
Manh Nha đến lớp ngồi lấy điện thoại ra, cô chớp mắt nhìn biểu mẫu điền thông tin tuyển phục vụ của Đế Xa.
Thao tác vài cái lên màn hình, nhấn nút đồng ý gửi, tim Manh Nha đập mạnh, chỉ làm hai ngày chắc là không sao.
Lạc Trầm vẫn là người đến sớm thứ hai, anh nhìn thấy Manh Nha dáng vẻ thấp thỏm lén lút nhìn điện thoại thì mày nhếch lên.
Manh Nha vội đem điện thoại cất vào hộc bàn, hành động chính là có tật giật mình.
Anh lại càng muốn biết trong điện thoại cô có gì, cảm giác chính là muốn nắm trọn cô trong tay.
Trong người anh dâng trào một sự kiểm soát mãnh liệt.
Không được, con thỏ nhát vẫn nên dùng cách thân thiện đối đãi mới dễ tóm gọn.
“Chào cậu, Manh Nha.”
Manh Nha bất ngờ khi Lạc Trầm chủ động chào mình, cô chớp mắt vội đáp “Chào cậu, Lạc Trầm.”
Cô vội đem túi đồ đựng chiếc áo sơ mi đã được mẹ Manh tẩy sạch vết ố cho anh “Trả cậu, xin lỗi cậu vì đã làm bẩn áo.”
Lạc Trầm nhận lấy đáp “Không sao, chỉ là cái áo.”
Manh Nha cảm thấy tính tình Lạc Trầm quá tốt, anh luôn nhẹ nhàng, nhã nhặn như thế với mọi người.
Lạc Trầm ngồi ở bàn, ánh mắt chăm chú nhìn Manh Nha đang cúi đầu làm bài, dường như anh không tồn tại trong mắt cô.
Cô không muốn tiếp cận anh.
Tại sao?
Anh càng muốn biết.
Sau đó giờ thể dục, mọi người tập trung ở sân, Lạc Trầm nghiêng đầu nhìn từng người rời đi, ánh mắt khẽ phát sáng.
Dáng người cao ốm đứng dậy che đi ánh mắt trời chiếu rọi trên đỉnh đầu, bước chân chậm rãi đều đặn, cả lớp học không còn ai cả, ánh mắt anh sượt qua hộc bàn của Manh Nha.
Bắt cái đuôi hồ ly trước.
Manh Nha cười xán lạn khi Tang Phụng kể câu chuyện vui, lúc này mọi người đang đợi hiệu lệnh của thầy Tuấn để bắt đầụ
“Thiếu một người.” Bạc Y Y đếm qua sơ bộ lớp thì nói
Mọi người nhìn nhau chốc lát liền nhận ra, vắng Lạc Trầm.
Manh Nha còn chưa biết bản thân đang bị con sói lang rình rập.
Lạc Trầm tay gõ trên bàn một lúc càng nhanh, ánh mắt hờ hững lãnh đạm đến đáng sợ nhìn chăm chú vào điện thoại của Manh Nha.
Giỏi, tốt, rất được.
Tay Lạc Trầm siết chặt điện thoại, làm thỏ không muốn cứ muốn làm hồ ly.
Đế Xa là nơi nào mà cô dám xin vào làm?
Định là dâng mình cho con sói nào đây?
Một cổ ý nghĩ độc chiếm lan rộng cả cơ thể, ánh mắt anh trầm xuống mấy tầng u ám.
Quả nhiên ba anh nói đúng, không nên nhân từ, nhân từ không đổi lại được sự biết ơn mà là sự vong ơn.
Anh nhướn mày suy nghĩ gì đó đột nhiên điện thoại reo lên khi nhìn dãy số cảm giác rất quen thuộc lại không nhớ rõ là đã gặp ở đâụ
Em gái, anh thấy ảnh em rất được nếu làm tốt ngày đầu sẽ được thưởng thêm.