Chương 16
Mặc Chúc đưa tay lau sạch vệt máu còn dính trên cằm. Ngoại bào của y đã được thay, vết máu khắp người cũng được lau sạch.
Đệm giường dưới lưng mềm mại vừa phải, đầu giường có đặt một chiếc hương lư bằng đồng nhỏ, đang chầm chậm tỏa ra hương an thần.
Y chậm rãi nhấc mắt, phía trước tấm bình phong chạm hoa là một chiếc án thư, có một người đang gục đầu nằm ngủ trên đó, má tì lên cánh tay, tay còn lại thả lỏng bên mép bàn.
Thiếu niên vẫn giữ nguyên sắc mặt bước xuống giường, bước chân nhẹ như gió lướt.
Rắn là loài giỏi che giấu hành tung nhất.
Y lặng lẽ tiến về phía nàng, không phát ra chút tiếng động nào, từng bước một như một con rắn đang phục kích con mồi.
Âm thầm, cảnh trọng, mang theo đầy sát ý.
Bàn tay buông xuống xoay ngửa lại, một lưỡi băng mảnh dài ngưng tụ trong lòng bàn tay, từng góc cạnh sắc bén loé lên hàn quang. Đúng lúc ấy, y đã bước đến trước mặt Ngu Tri Linh. Bóng dáng cao lớn của y che khuất ánh sáng trong phòng, cả người nàng nằm trên án cũng bị bóng tối nuốt trọn.
Ánh mắt Mặc Chúc bình thản không gợn sóng, y cúi đầu nhìn người trước mặt vẫn không hề hay biết gì.
Nàng từng rất cẩn trọng, tuyệt đối không bao giờ thả lỏng cảnh giác trước mặt người ngoài. Thế mà giờ đây, y đã đứng ngay cạnh nàng, tỏa ra sát ý rõ ràng như vậy mà mà nàng vẫn chưa tỉnh lại.
Y biết bây giờ chưa thể giết nàng.
Giết nàng lúc này sẽ rất phiền phức, kế hoạch của y sẽ bị xáo trộn, con đường về sau cũng sẽ gian nan gấp bội.
Nhưng nếu gạt lý trí sang một bên thì lại có một giọng nói đang thầm thì Giết nàng cũng chẳng sao cả, đường có khó hơn thì vẫn còn có thể đi tiếp.
Chẳng phải mỗi lần gặp nàng, y đều mang theo ý định giết nàng hay sao?
Lưỡi băng lạnh ngắt áp sát cổ nàng, thậm chí mũi dao đã chạm đến mạch đập dưới làn da nàng, nàng vẫn chưa tỉnh.
Nếu thế thì vĩnh viễn đừng tỉnh lại nữa.
“Ưm…”
Một tiếng mơ ngủ bật ra.
Ngu Tri Linh ngủ không được yên, trong cơn mơ, nàng cứ cảm thấy cả người lạnh toát như có ai đó giảm nhiệt độ điều hòa.
Nàng nhớ rõ lúc ngủ mình đã chỉnh điều hòa về hai mươi sáu độ.
Lạnh quá… đúng là lạnh thật.
Ngu Tri Linh cau mày, mơ màng lẩm bẩm một câu “Tiểu Ái… tăng nhiệt độ điều hòa lên.”
Không gian xung quanh im phăng phắc.
Ngu Tri Linh “…”
Nàng mở mắt.
Nàng hoàn hồn.
Sau khi Mặc Chúc ngất đi, nàng đã dìu y tới thiên điện, lục tung túi càn khôn mới tìm được mấy viên đan dược còn dùng được, cho y uống xong thì ngồi canh bên cạnh, rồi mơ màng ngủ gục lúc nào không hay.
Và giờ thì…
“Sư tôn.”
Giọng thiếu niên vang lên bên tai nàng.
Ngu Tri Linh mở mắt ra, lập tức chạm phải một đôi mắt sâu thẳm như đáy hồ u tối.
Ánh mắt ấy tựa như đang cười nhưng lại chẳng giống đang cười.
Thiếu niên như con rắn rút lui về phía sau lặng lẽ không một tiếng động. Hơi thở lạnh lẽo như sương tuyết cũng dần tan biến, thế nhưng tay chân Ngu Tri Linh lại mềm nhũn như bị một làn khí độc vô hình giam cầm.
Vóc dáng thiếu niên cao gầy, tóc đuôi ngựa buộc cao, y hơi cúi đầu, bày ra dáng vẻ cung kính.
“Đa tạ sư tôn đã chăm sóc.”
Ngu Tri Linh khó khăn nuốt nước bọt, vịn mép bàn đứng dậy rồi cười gượng “Ha ha, không… không cần cảm ơn đâu, ngươi khách sáo quá rồi.”
Nàng lết đôi chân tê dại ra ngoài, ra vẻ bình tĩnh nói “Ngươi đã tỉnh, vậy theo vi sư về Thính Xuân Nhai đi. Sau này không cần ở chỗ của đệ tử ngoại môn nữa, ngươi là đệ tử của ta.”