⬅ Trước Tiếp ➡

Mặc Chúc gật đầu, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào “Vâng.”
Y không hỏi vì sao, tựa như hoàn toàn không để tâm đến chuyện này.
Ngu Tri Linh đi phía trước, thiếu niên lặng lẽ theo saụ
Bề ngoài trông nàng có vẻ bình thản, nhưng bàn tay bên trong tay áo lại siết chặt từ lâụ
Với kinh nghiệm từng đọc nguyên tác, Ngu Tri Linh hiểu quá rõ con người Mặc Chúc. Lúc này nàng thật sự sợ chết khiếp.
Mặc Chúc ấy à, là kiểu người không nói thì thôi, nói ra là đòi mạng đấy
Trong nguyên tác, y đã bắt đầu tính toán làm sao giết chết Trạc Ngọc tiên tôn từ khi còn rất nhỏ. Một cái đầu bé tí mà đã chứa cả núi âm mưu thủ đoạn.
Giờ phút này, khi đối diện với Mặc Chúc, Ngu Tri Linh chỉ thấy như có một lưỡi đao treo ngay trên đỉnh đầu, chỉ cần lệch nhịp thôi là sẽ rơi xuống lấy mạng nàng.
Lúc nãy nàng đã thấy rõ nam chính cầm đao trong tay, thật sự có ý định giết nàng khi nàng ngủ
Thậm chí…
Mũi đao đã chạm vào cổ nàng rồi.
Chỉ cần nàng tỉnh chậm một giây thôi…
Chắc chắn nàng đã mất mạng rồi.
Nàng tỉnh lại khiến Mặc Chúc bỏ lỡ cơ hội ra tay. Hiện giờ y chưa đánh lại được Trạc Ngọc tiên tôn, dù sao nàng cũng là tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh, là người mạnh nhất Trung Châu hiện tại.
Mà Mặc Chúc lại là người giỏi nhẫn nhịn nhất, xưa nay không bao giờ hành động lỗ mãng.
Vì vậy giờ phút này, nàng chỉ có thể giả vờ bình tĩnh, tuyệt đối không thể để lộ nàng hoàn toàn không biết dùng linh lực, nếu để Mặc Chúc nhận ra nàng đang ở thế yếu, e rằng y thật sự sẽ ra tay giết người.
Chỉ mong y không nhìn ra được nàng có gì không đúng.
Một đường im lặng, hai người đều không nói gì.
Đến khi trở về Thính Xuân Nhai, Ngu Tri Linh đang tìm cách kiếm cớ lánh mặt, thì người từ nãy đến giờ không lên tiếng bỗng nhiên cất giọng trước
“Sư tôn, người đã nói sẽ dạy đệ tử tu hành, đệ tử có một chiêu trong chiêu thức dẫn kiếm vẫn chưa hiểu rõ.”
Bước chân Ngu Tri Linh khựng lại, tim nàng gần như nhảy bật lên cổ họng.
Tên oắt con này… đừng mà…
Nhưng ngay giây sau, Mặc Chúc đã đạp nát tia hi vọng cuối cùng trong lòng nàng.
Thiếu niên cất giọng ôn hoà “Không biết sư tôn có thể đích thân luận chiêu với đệ tử một phen, chỉ dạy cho đệ tử đôi chút không ạ?”
Sau khi Mặc Chúc nói xong câu đó, y không lên tiếng nữa.
Trạc Ngọc tiên tôn vốn ưa yên tĩnh nên cả Thính Xuân Nhai chỉ có một mình nàng ở. Nơi này hiếm khi có người lui tới, mà giờ phút này, trên đỉnh núi vắng lặng chỉ còn lại hai người là nàng và Mặc Chúc.
Yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng gió thổi, tiếng ve kêu và tiếng hít thở lẫn nhịp tim gấp gáp của nàng.
Ngu Tri Linh hít sâu một hơi, giờ thì nàng đã hiểu chắc chắn Mặc Chúc đã hoài nghi.
Y đang nghi ngờ nàng.
Ban nãy lúc nàng ngủ, nàng không hề phát hiện ra Mặc Chúc đến gần, đây là một sơ hở trí mạng với một tu sĩ Đại Thừa. Mặc Chúc cũng cảm nhận được uy áp quanh người nàng đã suy yếụ
Bởi vì Ngu Tri Linh không phải Trạc Ngọc nên nàng không có uy thế cường đại của Trạc Ngọc tiên tôn, cũng không có sự cảnh giác trời sinh của nàng ta.
Ngay trong lúc lòng nàng đang rối loạn, thiếu niên đã cất bước đến gần không một tiếng động, giọng nói lạnh lẽo vang bên tai “Sư tôn, người… không đồng ý sao?”
Y đã đến ngay phía sau nàng.


⬅ Trước Tiếp ➡