⬅ Trước Tiếp ➡

Ngu Tri Linh sợ chết khiếp, tay nàng run run, cố gắng quay người lại rồi gượng cười “Trời đã khuya rồi, chắc ngươi cũng mệt lắm, hay là để mai rồi tính nhé?”
Ít nhất cũng để nàng cầm cự qua đêm nay đã Tối nay để nàng nghĩ cách, nếu thật sự không nghĩ ra, sáng mai sẽ chạy đến chỗ Yến Sơn Thanh trốn tạm, nói chung là cho nàng một chút thời gian phản ứng đã
Mặc Chúc vẫn đang nhìn nàng, vóc dáng thiếu niên quá cao nên lúc hai người đứng cạnh nhau, cả người nàng lọt thỏm trong cái bóng của y, cảm giác vô cùng áp lực.
“Sư tôn, mới qua giờ Tuất thôi, còn chưa đến giờ giới nghiêm của Dĩnh Sơn Tông.”
“Chiêu này đệ tử thật sự không hiểu nổi. Kiếm pháp của sư tôn đệ nhất Trung Châu…”
Ánh mắt y đột nhiên trầm xuống.
Dưới cái nhìn giả vờ điềm tĩnh của nàng, thiếu niên giơ tay trái ra sau lưng, gọi ra một thanh trường kiếm toàn thân bạc trắng.
“Đệ tử chỉ muốn thỉnh giáo một chút.”
Một đóa kiếm hoa lấp loáng loé lên, động tác của y nhanh đến mức Ngu Tri Linh chưa kịp nhìn rõ, mũi kiếm đã phóng thẳng về phía trán nàng
Tim nàng thót lên tận cổ họng.
Cứu mạng với
Sát khí mãnh liệt ập tới, đây là lần đầu tiên trong đời nàng cảm nhận được cảm giác ngàn cân treo sợi tóc, đầu óc đứng máy không biết phải làm sao, rõ ràng là sợ đến mức không biết làm gì, vậy mà đúng lúc mũi kiếm còn cách cổ họng chưa đến nửa tấc.
Người nàng bùng phát một cỗ uy áp khổng lồ bùng, rồi một thanh trường kiếm màu xanh từ trong phòng bắn ra
Lúc đầu óc nàng còn chưa kịp phản ứng thì thân thể đã tự động chuyển động, mũi chân điểm nhẹ, cả người lướt lên bậc thềm xanh, bàn tay vươn ra bắt lấy thanh kiếm kia giữa không trung.
“Vút ”
Nàng vung kiếm ngang một đường
Kiếm khí ầm ầm như sóng biển, ập thẳng về phía Mặc Chúc, gió lạnh rít gào, bóng đen lướt sang một bên né tránh, rồi nhẹ nhàng đáp xuống một vị trí khác.
Nàng đứng trên bậc đá xanh, Mặc Chúc đứng bên dưới bậc đá.
Mặc Chúc hơi ngẩng đầu, ngũ quan tinh xảo hiện lên rõ ràng dưới ánh trăng, làn da y như phát sáng trong suốt.
Ngu Tri Linh mặc một thân thanh y, vẻ mặt lạnh nhạt, đuôi tóc nàng bị kiếm khí cuốn tung, linh lực cường đại bao quanh người nàng, đó là khí tức mà ban ngày y không cảm nhận được.
Thiếu niên nắm chặt trường kiếm trong tay, ánh mắt điềm tĩnh, nhếch môi nói “Thanh kiếm Trục Thanh của sư tôn… quả là danh bất hư truyền, có điều đã mười năm nay, đệ tử chưa từng thấy người xuất kiếm.”
Sắc mặt Ngu Tri Linh vẫn không thay đổi, tay cầm kiếm vẫn giữ vững nhưng tay trong tay áo đã run như cầy sấy.
Lúc nãy là nàng bay lên đúng không?
Là nàng vừa xuất chiêu đúng không?
Trời ạ, nàng mạnh như vậy từ bao giờ vậy
Trong lòng như có một người tí hon đang nhảy cẫng, nàng ra sức đè khoé môi đang muốn nhếch lên, giữ giọng điềm tĩnh nói “Ừ, tối nay muộn rồi, nghỉ ngơi trước đi.”
Nàng thật sự không biết sao mình lại gọi được kiếm Trục Thanh, càng không biết tại sao mình lại có được khí thế và kiếm khí khủng khiếp đến vậy.
Nhưng nàng biết rõ lần đầu có thể có kỳ tích, nhưng nếu để Mặc Chúc thử lần thứ hai thì rất có thể là tai nạn xong đời.
Nàng giữ vẻ mặt bình thản, vừa định thu kiếm rời đi thì Mặc Chúc lại không chịu buông tha.
“Sư tôn.”
“Đệ tử vẫn chưa hiểu chiêu kiếm kia. Hay là người và đệ tử giao thủ thêm một lần để đệ tử có thể lĩnh hội rõ ràng hơn.”


⬅ Trước Tiếp ➡