⬅ Trước Tiếp ➡

Một giọng nam xa lạ vang lên từ phía trước, giọng nói mang theo ý trào phúng rõ ràng.
Ngu Tri Linh lập tức bỏ tay xuống.
Người nói là một nam nhân mặc hạc bào, dung mạo trong trẻo lạnh lẽo như băng tuyết, sắc mặt lãnh đạm. Mái tóc trắng buông dài được cột hờ bằng một cây trâm ngọc, vài lọn tóc mềm mại rũ xuống lưng.
Tháng Năm trời đã oi ả, vậy mà người này lại mặc áo choàng mùa đông, sắc mặt trắng bệch như tuyết, nhìn không khác gì vừa mới khỏi bệnh nặng.
Không hiểu vì sao, cái tên “Vân Chỉ” bỗng hiện lên trong đầu nàng, nàng mở miệng gọi theo bản năng “Vân Chỉ, lâu rồi không gặp.”
Giọng điệu thân mật như thể đã gọi cái tên này hàng nghìn lần.
Người đối diện khựng lại, đồng tử khẽ run, vẻ mặt như thể vừa nghe thấy điều gì không thể tin nổi, hắn lùi về sau một bước, cau mày nhìn nàng.
“Đừng có giả vờ thân thiết. Không phải chính ngươi từng nói đừng liên lạc nữa sao? Bao nhiêu năm rồi cũng chưa từng gọi lại tên ta.”
Ngu Tri Linh “…”
Vân Chỉ quay đầu đi, vành tai hơi ửng đỏ, tay siết chặt cây quạt, khớp xương trắng bệch.
“Chuyện Tứ Sát Cảnh cũng có phần trách nhiệm của ngươi, đừng tưởng làm bộ thân thiết là có thể trốn tránh. Lần này Chiếu Diêm có việc không tới, một mình ta không kham nổi.”
Thôi rồi, Ngu Tri Linh đoán ra thân phận đối phương.
Sóc Hàn tiên tôn – Vân Chỉ.
Người còn lại là Lăng Tiêu tiên tôn – Ổ Chiếu Diêm.
Nhưng có điều lạ là trong nguyên tác, hai vị tiên tôn này chỉ xuất hiện với phong hào giống như Trạc Ngọc tiên tôn chứ không tiết lộ tên thật. Lúc đọc truyện nàng không biết Trạc Ngọc và nàng trùng tên.
Vậy mà vừa rồi nàng lại gọi đúng tên Vân Chỉ?
Nghĩ lại cũng thấy kỳ lạ chẳng kém gì chuyện nàng bỗng hiểu rõ kiếm pháp tối qua.
Ngu Tri Linh vẫn chưa trả lời, Vân Chỉ cho là nàng không muốn phối hợp, sắc mặt càng thêm khó coi “Ngu Tri Linh, lúc kế nhiệm chức vị tiên tôn, ngươi đã từng nói gì, còn nhớ không?”
Ngu Tri Linh hoàn hồn “Hả?”
Vân Chỉ hận rèn sắt không thành thép “Thôi, nói với ngươi cũng chỉ tổ chuốc lấy bực mình.”
Ngu Tri Linh “…”
Nàng đã làm gì đâu
Ánh mắt Vân Chỉ lướt qua nàng rồi dừng ở bóng người phía saụ
“Là đồ đệ của ngươi à? Tên là Mặc Chúc?”
Ngu Tri Linh ngoảnh đầu lại nhìn, một người mặc hắc y đang đi dọc theo con đường nhỏ giữa rừng, bước chân bình ổn, sắc mặt trầm tĩnh. Tuy chỉ là thiếu niên nhưng vóc người lại cao gầy thẳng tắp.
“Mới tầm tuổi này đã kết đan, ở Trung Châu xem như hiếm thấy.” Vân Chỉ hiếm hoi lộ vẻ khen ngợi “Tư chất của y chẳng kém gì ngươi năm xưa. Nếu được dạy dỗ đàng hoàng, e rằng cũng có thể là người kế nhiệm vị trí tiên tôn.”
“Nhưng thưa sư tôn, hắn là yêu xà…”
Lại một giọng thiếu niên khác vang lên.
Thiếu niên đó từ phía sau tiến đến, trạc mười bảy mười tám, mặc một bộ y phục màu vàng kim, mày kiếm mắt sáng, khí thế hăng hái của lứa tuổi thanh xuân.
Ngu Tri Linh biết người này, là đại đệ tử của Vân Chỉ, tên là Thuật Phong, thường xuyên theo sư tôn ra mặt.
Mặc Chúc cũng vừa đi đến đứng cạnh Ngu Tri Linh, hiển nhiên đã nghe rõ lời của Thuật Phong.
Vân Chỉ cau mày quát “Câm miệng.”
Thuật Phong đã được nuông chiều từ nhỏ, lúc này bị quát lại càng không phục “Đệ tử nói sai cái gì sao? Một con yêu xà sao có thể trở thành tiên tôn của Tiên Minh? Ai mà không biết yêu tộc năm xưa đã làm ra những gì, hắn mang dòng máu yêu tộc thấp kém, hoàn tin không xứng bước chân vào thế gia Trung Châu…”
“Thuật Phong ”
“Câm miệng ”


⬅ Trước Tiếp ➡