⬅ Trước Tiếp ➡

Hai tiếng quát nối tiếp nhau vang lên.
Vân Chỉ vừa định răn dạy đồ đệ, lại bị Ngu Tri Linh cắt ngang.
Hắn ngẩn người nhìn qua, cảm nhận rõ uy áo nàng tỏa ra, nàng thật sự nổi giận rồi.
Một khi tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh tức giận, uy áp sẽ cực kỳ khủng khiếp. Sắc mặt Thuật Phong lập tức tái nhợt, máu trong lồng ngực dâng trào, khoé môi rỉ máụ Vân Chỉ cau mày, vội vung tay áo dùng linh lực chắn cho đồ đệ.
Giọng hắn lạnh như băng “Thuật Phong, xin lỗi.”
Thuật Phong ngẩng đầu nhìn Ngu Tri Linh và Mặc Chúc. Thiếu niên kia thì chẳng để lộ chút tức giận nào, trông như hơi khó hiểu vì sao Ngu Tri Linh lại bênh vực y như thế.
Nhưng sắc mặt Ngu Tri Linh thì rất lạnh, nàng vốn đã mang khí chất lạnh nhạt, giờ đây càng khiến người ta sợ hãi.
Thuật Phong biết mình đuối lý, cúi đầu thi lễ “Trạc Ngọc tiên tôn, Mặc đạo hữu, là đệ tử lỡ lời vô lễ, xin hai vị lượng thứ.”
Ngu Tri Linh cũng không rõ cơn giận vừa rồi của mình từ đâu mà ra. Sau khi tỉnh táo lại rồi, thấy cục diện có phần căng thẳng, bản tính hướng nội lại nổi lên.
“Ngươi… biết sai là được, sau này đừng nói những lời như vậy nữa.”
Thuật Phong lau vết máu ở khóe môi, lại cúi đầu xin lỗi lần nữa “Vâng, Thuật Phong biết lỗi.”
Vân Chỉ phất tay, để hắn lùi ra saụ
Hắn nhìn Ngu Tri Linh, lại liếc sang Mặc Chúc đang đứng phía sau nàng “Vào đi, xử lý sớm cho xong.”
Hắn vừa đi, nơi này lại chỉ còn lại hai sư đồ.
Ngu Tri Linh không dám quay sang nhìn sắc mặt Mặc Chúc thế nào, khẽ ho một tiếng, giả vờ như không có chuyện gì “Đi thôi, vào làm chính sự.”
“Vâng, sư tôn.”
Nàng bước chậm, Mặc Chúc thân là đệ tử không thể vượt lên trước, đành theo sát phía saụ
Y vẫn luôn cho rằng mình đã hiểu rõ tất cả về Ngu Tri Linh, nhưng chỉ sau hai ngày trở lại Dĩnh Sơn Tông, y lại càng lúc càng không nhìn thấu nàng.
Mỗi lời nói, mỗi hành động của nàng đều vượt khỏi dự đoán của y, không cái nào y đoán trúng cả.
Trong khi đầu óc Mặc Chúc còn đang rối bời thì Ngu Tri Linh đã lạnh đến co cả người lại.
Tứ Sát Cảnh nằm ở Tây Vực, sâu trong rừng rậm. Vừa tới gần đã có thể cảm nhận được uy áp của kết giới. Nơi này từng là chiến trường, không biết đã chôn vùi bao nhiêu bộ hài cốt, sát khí và âm khí nặng nề như lũ dòi bu bám vào da thịt kẻ xâm nhập.
Ngu Tri Linh rất không thích cảm giác này. Càng đi sâu vào trong, Mặc Chúc theo sau nàng trông thấy nàng kéo sát tay áo, đưa tay xoa xoa cánh tay như đang cố giữ ấm.
Đến khi Vân Chỉ dừng lại “Tới rồi.”
Bọn họ đã đi tới tận cùng con đường.
Tựa như chạm đến rìa của thế giới.
Bây giờ họ đã vào đến nơi sâu nhất của Tứ Sát Cảnh. Có lẽ vì được âm khí trong cảnh giới này nuôi dưỡng, cây cối nơi đây cao lớn kinh người, tầng tầng tán cây che kín bầu trời, ánh sáng chẳng thể lọt qua. Rõ ràng ngoài trời đang là ban ngày mà nơi này lại tối om, đặc biệt là chỗ sâu nhất trong cảnh.
Trước mặt dựng một tấm bia đá, chữ đỏ như máu khắc nổi từng nét rồng bay phượng múa “Tứ Sát Bia”.
Sau bia là một hố sâu khổng lồ như bị ai đó chém ra khỏi mặt đất, vực sâu vạn trượng, sương mù đen kịt giăng lối, không thể nhìn thấy đáy. Từ trong bóng tối chỉ cảm nhận được hơi thở âm trầm của ma khí xoắn xuýt quanh quẩn nhưng lại không thể tràn ra ngoài, bị kết giới vô hình quanh tấm bia cản lại.
Đó là Ma Uyên, lối vào của Ma Vực cực Bắc.


⬅ Trước Tiếp ➡