Chương 31
Muốn tiến vào Trung Châu, ma tộc bắt buộc phải đi qua Ma Uyên. Mà Ma Uyên thì đang bị trấn áp bởi Tứ Sát Bia, ngoài Tứ Sát Bia còn có một Tứ Sát Cảnh trải dài khắp nơi, rải đầy pháp trận trừ yêu diệt ma.
Lúc này, trên mặt bia đã lấm tấm vài vết nứt.
Vân Chỉ nói “Hôm kia Tứ Sát Cảnh bất ngờ dao động, ta đến kiểm tra thì phát hiện Tứ Sát Bia bị nứt. Ngươi biết chuyện này nghiêm trọng thế nào không?”
Ngu Tri Linh không ngờ lại nghiêm trọng đến thế.
Toàn bộ Tứ Sát Cảnh vô cùng rộng lớn, nhưng nơi đặt Tứ Sát Bia mới chính là nơi phong ấn Ma Uyên. Tấm bia này do nhiều trưởng lão đại năng của tam tông tứ gia hợp lực dựng nên, là kết tinh của vô số linh lực và pháp trận, trong đó không thiếu trận pháp cổ xưa đã thất truyền.
Chỉ cần Tứ Sát Bia vẫn còn thì cho dù ma tộc trong Ma Uyên có náo loạn đến đâu, cũng đừng hòng bước chân ra được.
Vân Chỉ trầm giọng “Khi ta đến thì Tứ Sát Bia đã rạn. Kết giới ngoài Tứ Sát Cảnh cũng có dấu hiệu bị ma khí xé rách.”
Ngu Tri Linh hiểu ngay “Trung Châu có ma tộc lọt vào.”
“Đúng vậy.” Vân Chỉ quay đầu nhìn nàng “Hơn nữa tu vi không hề thấp.”
Thuật Phong thò đầu ra nhìn Ma Uyên, chỉ thấy một màu đen thăm thẳm, nhưng lại có cảm giác bị vô số cặp mắt rình rập.
Hắn rùng mình, ôm lấy cánh tay, nhỏ giọng hỏi “Nhưng… ma tộc làm sao lọt ra được chứ?”
Vân Chỉ nhìn sang Mặc Chúc “Còn ngươi, theo ngươi thì vì sao?”
Ngu Tri Linh và Thuật Phong cũng dồn ánh mắt về phía y.
Người vẫn im lặng nãy giờ là Mặc Chúc cuối cùng không thể giả câm tiếp, lạnh nhạt đáp “Ma tộc không thoát ra, mà là có người lẻn vào.”
Vân Chỉ hỏi lại “Sao ngươi lại nói vậy?”
Sắc mặt Mặc Chúc bình tĩnh “Tứ Sát Bia chưa hoàn toàn vỡ, ma tộc trong Ma Uyên không thể trốn ra. Nhưng kết giới ngoài Tứ Sát Cảnh lại có vết rách, cộng thêm mặt bia có dấu hiệu rạn nứt, chứng tỏ có người từ ngoài xông vào, muốn phá bia thả ma ra.”
Thuật Phong nghe xong liền ngớ người, gãi đầu “Hả?”
Vân Chỉ hơi nhướn mày, mỉm cười hỏi “Ngươi chắc không?”
Mặc Chúc gật đầu “Chắc chắn.”
Vân Chỉ lại nhìn sang Ngu Tri Linh. Nàng nhất cằm lên, vẻ mặt đầy kiêu ngạo.
“Đồ đệ của ngươi không tệ, thông minh hơn Thuật Phong đó.”
Thuật Phong bĩu môi phản bác “Sư tôn, người không cần dìm con xuống.”
Ngu Tri Linh có cảm giác như đang khoe con nhà mình, vỗ vai Mặc Chúc, giọng đầy tự hào “Dĩ nhiên, ngươi cũng phải nhìn xem y là đồ đệ của ai chứ.”
Giọng điệu vừa dí dỏm vừa quen thuộc khiến cả Vân Chỉ lẫn Mặc Chúc đều thoáng khựng lại, vẻ mặt cả hai cùng trở nên phức tạp.
Ngu Tri Linh nhét một vật vào tay Mặc Chúc “Thưởng cho ngươi, trả lời đúng rồi đấy ”
Mặc Chúc “…?”
Y cúi đầu nhìn, trong lòng bàn tay là một viên kẹo trái cây được bọc đường. Thân là đằng xà có khứu giác nhạy bén, y ngửi thấy ngay mùi thơm ngọt ngào vị lê lướt nhẹ qua chóp mũi.
Ngu Tri Linh nhón chân xoa đầu y, cười tít mắt “Ngoan lắm, giỏi lắm ”
Dạy đệ tử cũng như nuôi con, phải mềm nắn rắn buông, thưởng phạt phân minh, lúc nào cũng phải ghi nhớ nguyên tắc giáo dục khuyến khích, mục tiêu quan trọng nhất là bồi dưỡng sự tự tin và năng lực độc lập
Nói ngắn gọn thì chính là Khen Thưởng Không đánh Không mắng
Có thế mới dạy ra được con ngoan trò giỏi, à không, một đệ tử ngoan mới đúng.
Đây là chân lý của Ngu sư tôn.
Còn Mặc Chúc lặng im nhìn viên kẹo trong tay.
Đây là…
Loại thuốc độc mới à?