Chương 32
Ngu Tri Linh thì chẳng hay biết gì, vẫn đang âm thầm khen ngợi nam chính quá đỗi thông minh, tiện thể cũng tự khen mình luôn.
Nhưng với Mặc Chúc, viên kẹo này như làm bỏng tay y, ném đi thì kỳ, cầm mãi thì khó xử. Y nhíu mày, thấy Ngu Tri Linh vẫn cười hớn hở mà chẳng hiểu nàng lấy đâu ra lắm chuyện khiến bản thân vui như thế.
Chần chừ một lúc, cuối cùng y vẫn tiện tay nhét viên kẹo vào túi càn khôn.
Đúng lúc ấy, Vân Chỉ ho nhẹ hai tiếng “Làm việc chính đi thôi, còn phải về sớm, Tứ Sát Cảnh không thể qua đêm.”
“Rõ ”
Ngu Tri Linh còn nhớ việc chính. Nàng tiến lên, đặt tay lên Tứ Sát Bia. Tu sĩ Đại Thừa có thể cảm nhận được vô số trận pháp phức tạp ẩn bên trong bia, mà hiện tại hơn một trăm pháp trận đã bị phá.
Từng đó số lượng, cho dù là cao thủ Đại Thừa như nàng hay Vân Chỉ cũng khó lòng phá được trong thời gian ngắn. Mà tính từ lúc Vân Chỉ nhận được tin Tứ Sát Cảnh dao động đến lúc tới nơi, tối đa cũng chỉ mới sáu canh giờ, trong sáu canh giờ ấy, có kẻ đã phá hỏng từng ấy pháp trận.
Ngu Tri Linh trầm ngâm “Ít nhất phải là tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong.”
“Xì.” Thuật Phong hít mạnh một hơi “Ở Trung Châu mà cũng đếm được trên đầu ngón tay, năm đó ma tộc chẳng phải đã bị Phất Xuân tiên tôn…”
Câu nói còn chưa dứt, ba ánh mắt đã đồng loạt đổ dồn về phía Ngu Tri Linh.
Ngu Tri Linh “…?”
Nàng ngơ ngác “Nhìn ta làm gì? Làm việc đi chứ.”
Thuật Phong thở phào nhẹ nhõm, lí nhí nói “Xin lỗi tiên tôn, là đệ tử lỡ lời.”
Ngu Tri Linh “???”
Hắn lỡ cái gì chứ?
Vẻ mặt Vân Chỉ trông có vẻ nặng nề hơn hẳn, hắn khẽ thở dài rồi bước đến cạnh nàng “Chuyện đó để sau đi, trước hết phải sửa lại Tứ Sát Bia. Có 137 pháp trận đã bị phá, ngươi cũng cảm nhận được cụ thể là những cái nào. Chúng ta phải sửa ngay.”
Ngu Tri Linh biết rõ tính nghiêm trọng của việc này. Dù trong lòng vẫn còn nhiều điều không hiểu, nhưng nàng vẫn gật đầu “… Được.”
Khôi phục trận pháp không giống với bố trận. Bố trận đòi hỏi người thi pháp phải tinh thông thuật pháp và phù văn, còn bổ trận thì chỉ cần dùng linh lực vẽ lại phù văn từng chút một, gắn liền những mảnh trận pháp bị phá, chỉ cần tu vi đủ cao là có thể làm được.
Hai người đứng sóng vai, Vân Chỉ gật đầu với nàng rồi bắt đầu trước.
Ngu Tri Linh kết ấn, trong đầu nhanh chóng hiện lên các thuật văn bổ trận, linh lực màu xanh đậm vẽ ra từng đạo phù văn bay vào Tứ Sát Bia.
Nàng tranh thủ liếc nhìn Mặc Chúc một cái, không nói gì, nhưng Mặc Chúc đã hiểu được ý nàng.
Thuật bổ trận bắt nguồn từ pháp môn linh văn, là kỹ năng cả ba vị tiên tôn của Tiên Minh đều tinh thông. Những phù văn mà nàng vẽ ra đều có thể dùng được, nàng ngầm ra hiệu cho Mặc Chúc học theo, quan sát kỹ cách nàng vẽ phù.
Lần này…
Cuối cùng nàng cũng có cơ hội trổ tài rồi
Thuật Phong học hành rất nghiêm túc, đi theo sát bên cạnh sư phụ, chăm chú ghi nhớ từng chi tiết, chuẩn bị cho tương lai tranh cử vào vị trí tiên tôn của Tiên Minh.
Ba người mỗi người một tâm sự, tinh thần đều tập trung vào Tứ Sát Bia. Chỉ có thiếu niên phía sau Ngu Tri Linh là vẫn chưa nhúc nhích.
Ánh mắt y vẫn luôn dõi theo nàng.
Y nhìn thấy nàng đứng cạnh Vân Chỉ cùng nhau bổ trận, tay pháp rất thuần thục, rõ ràng là kỹ năng đã luyện suốt nhiều năm, tu vi vẫn là tu sĩ Đại Thừa mãn cảnh đệ nhất Trung Châu, vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.