⬅ Trước Tiếp ➡

Khi nãy nghe đến tên Phất Xuân tiên tôn…
Vậy mà nàng lại không có phản ứng gì.
Sắc mặt Mặc Chúc không thay đổi, y dời mắt nhìn về phía Tứ Sát Bia trước mặt.
Nếu y đoán không sai, lát nữa nàng nhất định sẽ gọi y đến bổ trận, có vẻ nàng thật sự muốn dạy y tu hành.
Thời gian dần trôi, trán Ngu Tri Linh bắt đầu lấm tấm mồ hôi, sắc mặt Vân Chỉ bên cạnh cũng càng lúc càng tái.
Hai ba canh giờ trôi qua, đến khi trận pháp thứ một trăm ba mươi lăm được phục hồi, Ngu Tri Linh và Vân Chỉ liếc mắt nhìn nhau, hiểu ý đối phương, cùng thu tay lại.
“Thuật Phong, đến lượt con thử đi.”
“Mặc Chúc, ngươi cũng thử đi.”
Thuật Phong còn đang ôm sổ tay ghi chép phù văn mà sư phụ vừa vẽ, nghe Vân Chỉ gọi thì ngớ ra “Thử… thử cái gì ạ?”
Ánh mắt Vân Chỉ ra hiệu “Bổ trận trong Tứ Sát Bia, chẳng lẽ ta cho học chơi à?”
Mặc Chúc thì bình tĩnh hơn nhiều, đối diện ánh mắt khích lệ của Ngu Tri Linh, y bình tĩnh nói “Đệ tử là yêụ”
Yêu tộc vốn không được phép chạm vào Tứ Sát Bia.
Năm xưa yêu tộc từng cấu kết với ma tộc gây ra đại họa. Dù cuối cùng yêu tộc quay sang phản lại ma tộc, giúp nhân tộc phản công, nhưng Trung Châu vẫn chưa bao giờ xóa bỏ định kiến với yêụ
Giọng Ngu Tri Linh hơi bực bội “Là yêu thì sao? Ngươi là đồ đệ của ta, ta đưa ngươi đến đây là để dạy ngươi thuật trấn áp Tứ Sát Cảnh, trong đó tất nhiên có cả việc sửa chữa Tứ Sát Bia. Nếu sau này ngươi muốn tranh cử vị trí tiên tôn Tiên Minh, chẳng lẽ đi tay không sao?”
Tiên tôn Tiên Minh.
Nàng thật sự muốn để y vào Tiên Minh?
Nhưng suốt lịch sử Trung Châu, chưa từng có yêu tu nào được bước chân vào vị trí ấy.
Mặc Chúc cảm thấy nàng quá ngây thơ, lại có phần không hiểu nổi vì sao nàng lại nghiêm túc đến thế, nghiêm túc tới mức ngay cả diễn cũng không giống diễn nữa.
Nhưng Ngu Tri Linh đã đưa y tới trước Tứ Sát Bia, nàng nhập vai sư tôn nghiêm khắc, chỉ tay nói “Còn hai đạo trận pháp, ngươi và Thuật Phong mỗi người một cái, không cần gấp, cứ từ từ làm.”
Thuật Phong hít sâu thở đều, bao nhiêu năm qua đây là lần đầu hắn được tiếp xúc với Tứ Sát Bia. Hắn lật lại sổ tay, rà lại phù văn sư phụ vừa vẽ, sau đó nhắm mắt điều tức, bắt đầu vận linh lực vẽ từng nét.
Ngu Tri Linh truyền âm cho Mặc Chúc “Nhanh lên nào, sư tôn tin ngươi làm được ”
Mí mắt Mặc Chúc giật nhẹ, y không nhìn nàng nữa, bàn tay thon dài nhanh chóng lật chuyển, linh lực uốn lượn vẽ ra một phù văn hoàn chỉnh. Y điều khiển nó nhập vào Tứ Sát Bia.
Chỉ hai khắc sau, trận pháp đã được phục hồi.
Đinh Nam chính học được thuật tu bổ Tứ Sát Bia, công đức +100, tổng công đức hiện tại 170 điểm. Xin tiếp tục cố gắng.
Ngu Tri Linh “…”
Vân Chỉ nghẹn giọng “Đồ đệ nhà ngươi… chẳng lẽ thực sự là thiên tài sao?”
Năm đó hắn học thuật bổ trận mất nửa tháng vẫn chưa nhớ hết các phù văn, lần đầu thử còn mất tới nửa canh giờ, mà hắn đã được xem là có thiên phú hiếm thấy ở Trung Châu rồi.
Thế mà giờ đây, Mặc Chúc chỉ đứng bên nhìn Ngu Tri Linh vẽ phù, lần đầu thực hành lại chỉ mất một khắc.
Bên phía Thuật Phong mãi vẫn chưa bổ xong, thấy Mặc Chúc làm xong rồi thì càng thêm luống cuống. Linh lực sắp cạn, phù văn vẫn chưa hoàn chỉnh.
Cuối cùng Vân Chỉ khẽ vỗ vai hắn “Vậy là tốt rồi, thuật bổ trận sau này vi sư sẽ dạy tiếp, để ta làm nốt.”


⬅ Trước Tiếp ➡