Chương 14
anh.
Cô thật chẳng có tiền đồ gì cả.
Chỉ cần có một chút liên quan đến anh, được gần anh thêm một chút, là cô đã vui đến mức quên cả giữ chừng mực.
"Dáng đầu của cô đẹp đấy, người xưa thường thích đầu dẹt..
Nhưng hộp sọ tròn khi chịu va đập sẽ bảo vệ mô não tốt hơn." Anh thong thả nói, bàn tay to lớn xoa qua xoa lại nơi gáy cô.
Mí mắt Thẩm Xu Mạn giật giật, lúng túng nói "..
Cảm ơn lời khen." Được một bác sĩ ngoại thần kinh khen hộp sọ đẹp, cảm giác này..
Thật sự khiến da đầu tê rần, run hết cả người.
Đầu cô vùi trong lòng Nguy Thời, không nhìn thấy ánh mắt sắc bén như mũi tên của anh bắn thẳng về phía tên đàn ông mặc vest, khuôn mặt sa sầm.
Tên đàn ông đó thấy vậy thì lập tức hiểu ra cô là người được Nguy Thời bảo vệ.
Anh ta ngẫm nghĩ một chút, cân nhắc thiệt hơn.
Đã biết rõ gia thế của Nguy Thời rồi thì bản thân đâu ngu đến mức vì hạt vừng mà đánh mất quả dưa hấụ Anh ta ngượng ngùng xoa mũi, lẳng lặng cầm ly rượu chuyển sang chỗ khác ngồi.
Cảm nhận được bàn tay đang xoa gáy mình đã buông xuống rồi đặt lên vai cô, Thẩm Xu Mạn ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện anh lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cô khẽ mỉm cười, lần này ngoan ngoãn rúc vào lòng Nguy Thời, chẳng nỡ rời đi.
Nếu lát nữa anh tỉnh lại có hỏi, cô sẽ bảo chính anh là người chủ động kéo cô vào lòng.
Trình Đồng đang hát, một bài nhạc nhẹ nhàng vui vẻ như "Có chút ngọt ngàó mà cô ấy lại hát hùng hồn chẳng khác nào một bản hùng ca.
Còn chưa đợi Thẩm Xu Mạn trêu chọc, cô nàng đã chỉ tay vào cô, cười tít hét toáng lên "Tớ biết ngay là cậu thích anh ấy mà Vừa đẹp trai vừa giỏi giang Xem chị đây tốt bụng chưa, cố tình để lại cho cậu đó.." Giọng cô ấy vang lên từ dàn loa, âm lượng siêu lớn, nội dung thì siêu chấn động.
Mặt Thẩm Xu Mạn lập tức đỏ bừng, ngồi không yên, muốn chuồn đi thì bất ngờ bị một cánh tay siết lấy eo khiến cô không nhúc nhích được.
"Á " Hành động của anh khiến cô giật mình, khẽ kêu lên một tiếng.
Người ta thường nói "Đầu đàn ông, eo phụ nữ, chỉ được nhìn, không được chạm." Cơ thể cô vốn nhạy cảm, không thích bị người khác đụng chạm, nhất là đàn ông..
Vậy mà anh lại ôm đúng chỗ đặc biệt là eo.
"Nguy Thời?" Cô khẽ đẩy vai anh.
Anh không phản ứng, trông như đã ngủ say.
Thẩm Xu Mạn lẩm bẩm trách móc "Không có việc gì thì uống lắm thế này làm gì.." Thấy đầu anh cứ gục xuống, cổ cong thành một vòng cung, cô bỗng thấy xót xa..
Thế là nhẹ nhàng đỡ lấy gáy anh, để anh tựa vào vai mình, mong anh có thể ngủ ngon hơn một chút.
Mãi đến khi tiệc tàn, Tưởng Hạ vẫn không đến.
Ba năm trước cô ấy đã kết hôn, bây giờ đang bận rộn chăm con.
Thẩm Xu Mạn biết rõ, cũng thấu hiểu nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác tiếc nuối.
Trình Đồng uống quá chén, bước đi lảo đảo.
Bạn trai cô ấy là Chương Đình, tan làm muộn nên sẵn lái xe đến đón Trình Đồng về.
Cô ấy hỏi Thẩm Xu Mạn có muốn đi cùng không, còn trêu chọc cô uống nhiều quá, mặt đỏ như quả táo luôn rồi.
"Tớ đâu có uống nhiều, chỉ là dễ đỏ mặt thôi.." Thẩm Xu Mạn giải thích rồi nhìn sang Nguy Thời đang say đến bất tỉnh, nằm bẹp trên ghế sofa, sau đó lo lắng nói "Tớ ở cùng khu với anh ấy, để tớ đưa anh